Category Archives: Ngày ấy xôn xao

Thương về trường xưa

Photobucket

Mấy hôm trước mình được tin các anh các chị khóa trước (1979 – 1982) tập trung trên Mường lay (Thị xã Lai châu cũ) để kỷ niệm 30 năm ngày ra trường. Được biết khóa “đàn anh, đàn chị” tập hợp được rất đông, với hơn 100 người và mời được cả một số thầy cô giáo cùng về tham dự.

Lại nghĩ tới kế hoạch sang năm của khóa chúng mình, cũng dịp kỷ niệm 30 năm ngày ra trường, không biết có tổ chức được như các vị “tiền môn” hay không. Các cụ ngày xưa có nói “hậu sinh khả úy”, nhưng  đồng môn chúng mình, so với các liền anh, liền chị “tiền môn”  là “hậu môn” ! Trong trường hợp này “hậu” có hơn ” tiền không thì mình không dám chắc. Bởi vì, hình như khóa “tiền môn”  từ lúc ra trường cho đến giờ là lần đầu tiên hẹn hò tập trung toàn khóa đông đủ, nên có rất nhiều cảm xúc và háo hức mong gặp lại các bạn học từ thuở học trò sau ba mươi năm bươn chải với cuốc sống. Cảm xúc đó, lớp “hậu môn” chúng mình đã trải qua vào lần tập trung khóa 80-83 vào năm 2008 ở Điện Biên rồi. Không biết sang năm có còn đủ cảm xúc và động lực cho tất cả hoặc đa số mọi người cùng tham gia hội khóa không!

Đấy là suy nghĩ của cá nhân mình! Cũng có thể là mình hơi lo xa chứ hầu hết các bạn đang mong thời gian qua mau để lại được hội ngộ đồng môn?! Nếu vào thăm ngôi nhà chung (blog) này, các bạn chia sẻ ý kiến nhé!

Mình lại mường tượng tới cảnh sang năm, hội khóa chúng mình tập trung ở Mường lay (Thị xã Lai châu cũ). Cảnh vật, con người, mọi thứ đều thay đổi. Còn đâu cây cầu treo Nậm Cản, sáng đạp xe qua đến trường, trưa tan trường lại qua cầu về nhà?! Còn đâu cây cầu Hang Tôm đã từng là một thắng cảnh đẹp của Tây Bắc? Đâu rồi cây me Bản Xá, ngã ba Giá cao? Liệu có còn không những con dốc Ban miền Tây, dốc Đồi cao để chúng tôi mượn ai đó chiếc xe đạp để thả dốc, ôn lại những cảm giác ngày xưa?…Và điều luyến tiếc nhất: đâu rồi ngôi trường cấp 3 thị xã Lai châu – nơi chắp cánh cho chúng tôi vào đời!!!

Càng tưởng nhớ đến “ngày xưa” càng thấy lòng mình ngậm ngùi, nuối tiếc! Một thời vô tư trong sáng! Một thời đầy vất vả nhưng cũng tràn trề niềm vui!

Với tâm trạng này, mình lại nhớ tới bài hát của một thời ngày xưa: TRƯỜNG CŨ TÌNH XƯA của Duy Khánh, cũng đề cập đến tâm trạng bồi hồi của một cựu học sinh về thăm trường cũ.

Mình xin lỗi tác giả (nếu Duy Khánh phát hiện ra) khi lồng tâm trạng của mình vào bài hát này bằng một bài hát chế lại như sau:TRƯỜNG CŨ BẠN XƯA
Chế tác: TT

Hôm nay tôi trở về thăm trường cũ

Trường đó còn đâu chỉ thấy đôi bờ

Mênh mang bốn bề sông nước đầy vơi

Bâng khuâng nhớ ngày xưa ấy

Sống vô tư với đời học trò

 

Rưng rưng xao động lòng ta thầm nhớ

Ngày ấy bạn, tôi cùng chốn quê này

Lai châu rất gần mà thấy thật xa

Rưng rưng nỗi niềm thương nhớ

Chốn xưa kia bây giờ còn đâu?

 

Bạn cũ xa rồi, có người về đất kinh đô

Năm ba đứa dạt nơi nào

Mấy người còn lưu nơi chốn cũ

 

Lai châu, có còn lại gì xa xưa

Mái trường giờ này đâu đây

Nhớ thầy cô bây giờ chốn nào

 

Hôm nay trở về nhiều khung cảnh mới

Bản xá Đồi cao giờ đã khác rồi

Bao nhiêu kỷ niệm thân ái bạn tôi

Mang theo nỗi niềm nhung nhớ

Sẽ theo tôi không thể nào nguôi

( Nguyên tác:

Trường
Cũ Tình Xưa

Sáng tác: Duy Khánh

Hôm nay tôi trở về thăm trường cũ
Nhiều nét đổi thay tường mái rêu mờ
Bên hiên hằng giờ tìm những bạn xưa
May ra có còn đôi đứa
Vẫn yên vui sống đời học trò..

Bâng khuâng đợi chờ người sao chẳng đến?
Hỏi lá hỏi hoa chỉ thấy im lìm
Cây dương đầu trường còn khắc hàng tên
Hoa leo phũ phàng đan kín
Tiếng ve ru nghe gợi buồn thêm..

Bạn cũ xa rồi, có người về đất buôn xuôi
Năm ba đứa bạt phương trời
Hai thằng chờ đầu quân năm tới..

Ve ơi, hát gì điệu nhạc lâm ly
Khóc người biền biệt sơn khê
Cố nhân đi bao giờ mới về?

Hôm nay trở lại nhiều khuôn mặt mới
Thầy đó trường đây bạn hữu đâu rồi?
Bao nhiêu kỷ niệm hoa bướm ngày thơ
Vang trong nỗi niềm nhung nhớ
Có ai đi thương về trường xưa   )

TT



Advertisements

Thân tặng 12D thân yêu và các bạn đồng môn!

Photobucket

                                       
 

                Thời gian ơi! Hãy quay trở lại…
 

Thời gian ơi!Nếu không là vô hình,
Ta sẽ là sợi dây kéo ngươi quay trở lại,
          Cho ta trở về với ký ức tuổi thơ ngây.
Mỗi sáng sớm nghe mẹ cha khẽ gọi:
"Dậy đi con và chuẩn bị tới trường"
Nhớ những ngày ngủ quên đi học muộn.
Nín thở thả phanh xuống dốc dài
Sợ công an ở dưới kia chặn lại
Mở cặp xem tên ngại làm sao!
Nhớ những buổi trưa dạ dày lép kẹp
Vẫn chia nhau từng quả nhót,quả dâu,
Rồi cười vang làm náo động con đường,
Bị trâu đuổi có Vân kia làm vệ sĩ.
Thời gian ơi!Xin hãy quay trở lại!
Cho ta trở về với những người bạn của ta.
Được "ăn vụng" một chút trong cặp lồng của bạn.
Nhìn bạn "ngẩn ngơ" rồi bấm nhau cười!
Được thỉnh thoảng chui vào trong nội trú
Cùng chia nhau củ sắn,củ khoai.
Được cùng nhau đi chặt sậy rào trường
Được cùng nhau đèn sách thật hồn nhiên.
Hạnh phúc sao khi được làm em ma quỉ,
In áo thầy bằng màu phần khó phai!
Rồi chia tay sau mùa hoa phượng ấy…
Gần ba mươi năm gặp lại vẫn như xưa.
Chỉ có khác giờ ta đã là ba mẹ
Lại chăm con như cha mẹ ta xưa.
U50 đang chập chững đến gần
Luôn nặng lòng trong những nỗi lo toan.
Nhưng một khoảng trong trái tim ta đó:
Vẫn ấm áp những hoài niệm của ngày xưa…

                                   Nam Định ngày 1/12/2010
                                         N.T.K.L

Viết về người thầy của chúng tôi

 

Ngày 20 tháng 11, nhớ về các thầy cô giáo của chúng ta, tôi đọc lại bài viết của ông TT năm ngoái vẫn mang tính thời sự vì bài viết nói được tình cảm của chúng ta với các thầy cô giáo  ngày ấy. Xin đăng lại bài viết này.

Ngày 20 tháng 11, cũng như mọi năm, cả xã hội hướng về các thầy cô giáo . Truyền thống tôn sư trọng đạo hàng nghìn năm ăn sâu vào tâm trí người dân đất Việt. Với chúng tôi – đồng môn Lai châu, tình cảm với các thầy cô dạy dỗ chúng tôi thuở học trò nửa khôn nửa dại càng sâu sắc và không thể nào quên. Thầy trò chúng tôi, đến từ nhiều miền quê khác nhau,được gặp nhau tại Lai châu như là có duyên hội ngộ. Chúng tôi, cũng như mọi người dân Lai châu thở ấy, sống với nhau rất tình cảm, như là anh em, bè bạn, đối xử với nhau như trong một gia đình, dù quê gốc khác nhau, đến từ các miền quê khác nhau . Cuộc sống vất vả thời bao cấp nhưng dạt dào tình người! Người Lai châu chúng tôi sống thật tình cảm và đoàn kết, như câu thơ rất phổ biến ngày ấy:

               Thái Đen, Thái Trắng, Thái Bình – Ba Thái đồng tình xây dựng quên hương

  Tình thầy trò chúng tôi cũng rất sâu sắc và không thể nào quên. Thời ấy, cả thầy  và trò đều vất vả với cuộc sống thường nhật. Cả đất nước thời đó đều như thế ! Chúng tôi nghèo vật chất nhưng giàu tình người! Ngày ấy, lũ học trò chúng tôi tuổi 15,16 nửa người lớn, nửa trẻ con. Các thầy cô giáo đa số cũng còn rất trẻ, chỉ hơn chúng tôi chừng 7, 8 tuổi. Tốt nghiệp đại học sư phạm, chấp nhận xa thành phố phồn hoa và đương đầu với rất nhiều khó khăn nơi rừng núi xa xôi, các thầy cô lên Tây bắc để mang tri thức, nhiệt huyết và tình cảm dậy dỗ chúng tôi. Ở ngôi trường cấp 3 Thị xã Lai châu cũ, thầy trò chúng tôi đã gắn bó với bao nhiêu kỷ niệm trong suốt 3 năm học. Hình ảnh mái trường này sẽ đi theo chúng tôi suốt cuộc đời!

Thời gian ngắn chẳng tầy gang, 3 năm học thấm thoắt trôi qua với bao nhiêu kỷ niệm. Những kỷ niệm sâu sắc với quê hương Lai châu, với tình bạn học trò, với tình thầy trò và với mái trường thân yêu đã được các bạn tôi hồi tưởng và chia sẻ trong trang blog này ở các mục “Ngày ấy xôn xao”, “Điểm nhấn Lai châu”,…

Từ mái trường cấp 3 thân yêu đó, chúng tôi đã trưởng thành và tỏa đi mọi miền của đất nước. Cuộc sống mưu sinh của chúng tôi gian nan và vất vả cùng với sự khó khăn của đất nước thời kỳ ấy. Mỗi người chúng tôi đi một con đường riêng. Các bạn tôi, người thành đạt, may mắn, hạnh phúc có; người vất vả, kém may mắn và không hạnh phúc cũng có. Âu cũng là số phận! Nhưng trên hết, dù cuộc sống như thế nào, dù ở phương trời nào, chúng tôi đều giữ gìn bản sắc người Lai châu: tình cảm, giản dị và trung thực.

“ Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ”! Vì tình cảm đồng môn Lai châu sâu sắc, sau bao nhiêu năm xa cách, chúng tôi lại tìm được nhau. Tình bạn là thiêng liêng, cao cả! Sau hơn hai mươi năm, từ nhiều vùng khác nhau, chúng tôi lại về với nhau. Xúc động, bồi hồi ôn lại chuyên cũ, hỏi thăm gia cảnh của bạn, cùng tâm sự, chia sẻ chân tình. Hồn nhiên trêu chọc  mày , tao chi tớ, chúng tôi như trẻ lại hàng chục tuổi! Bao nhiêu khó khăn vất vả, bon chen đời thường như không hề tồn tại! Chúng tôi hòa mình trong tình cảm thân ái, trong men say tình bạn. Chúng tôi nâng ly chúc mừng ngày hội ngộ, chúc cho bạn luôn may mắn và thành đạt.Chúng tôi uống như thể chưa bao giờ uống được nhiều đến thế!

Chúng tôi cùng nhau hát say sưa những bài hát về Lai châu, Điện Biên, về Tây bắc xinh đẹp và tình người. Chúng tôi hát về thuở học trò và những bài hát về thầy cô giáo….

Chúng tôi cùng nhau vui chơi và chụp chung những bức ảnh để lưu giữ những khoảnh khắc tình bạn không thể quên! Chúng tôi muốn quay lại…ngày xưa!

Ngày xưa như thể vừa mới hôm qua. Vậy mà đã gần 30 năm trôi qua! Bây giờ chúng tôi đều ở lứa tuổi U50. Nhiều bạn tôi đã được lên chức ông bà! Chúng tôi vẫn dạy các con kính yêu các thầy cô giáo. Chúng tôi vẫn kể cho các con về sự tôn kính thầy cô giáo của thế hệ cha mẹ  chúng.

Uống nước nhớ nguồn! Đồng môn Lai châu chúng tôi luôn dành tình cảm kính yêu và trân trọng đến các thầy cô giáo. Các thầy cô sau một thời gian “chèo đò” đưa các lứa học sinh Lai châu qua sông, lại chia tay “bến đò Cấp 3 Thị xã Lai châu”, để chuyển sang các “bến đò” khác. Nhiều thầy cô đã chuyển về dưới xuôi, tiếp tục sự nghiệp “trồng người”cao cả ở quê hương của mình. Chúng tôi luôn quan tâm tìm hiểu và thông tin với nhau về các thầy cô của mình. Phần lớn thầy cô vẫn tiếp tục dạy học hoặc làm quản lý ở trường mới mình chuyển đến. Một số ít thầy cô đã chuyển từ nghiệp “chèo đò” sang ngành nghề khác.

Cũng là hữu duyên, chúng tôi may mắn tổ chức được một cuộc hội ngộ giữa các thầy cô và học trò đồng môn Lai châu cách đây mấy tháng. Chúng tôi vẫn nhận ra các thầy cô sau gần 30 năm xa cách. Dù nét mặt cũng có thay đổi theo tuổi tác và mái tóc ngả màu”bụi phấn” thời gian nhiều hơn!

Cuộc hội ngộ này thật nhiều cảm xúc! Chúng tôi kể lại với các thầy cô nhiều câu chuyện mà thầy và trò đã trải qua, nhắc tới nhiều người, nhớ tới nhiều sự kiện của thầy và trò, của trường cấp 3 xưa. Không phải trò nào thầy cũng nhớ, bởi ai cũng có thể nhớ “người lái đò” chứ người “lái đò” làm sao nhớ hết bao người mình “chở sang sông” suốt bao nhiêu năm qua! Tuy vậy, đọng lại trong chúng tôi là sự xúc động và bất ngờ của các thầy cô về một lớp học trò tình cảm và trân trọng với các thầy cô của mình. Chúng tôi đã cùng thầy cô hàn huyên, tâm sự. Chúng tôi đã cùng hát với thầy cô những bài hát về Tây bắc, những bài hát về người thầy, cô giáo. Thầy trò chúng tôi như được quay lại thời tuổi trẻ gần 30 năm trước!

Tháng 11, cả xã hội tôn vinh những người thầy, cô giáo! Hội LCDM chúng tôi cũng dành tình cảm cho những người thầy, cô giáo của mình.

Chủ nhật tuần trước, chúng tôi đã tổ chức một chuyến đi Thái Bình để thăm thầy giáo chủ nhiệm của mình – người thầy mà chúng tôi dành nhiều tình cảm kính yêu nhất bởi sự giản dị, gần gũi và hết lòng vì học sinh. Về thăm thầy, chúng tôi mang một tâm trạng như là về nhà mình, thăm người anh của mình! Bao nhiêu năm rồi thầy vẫn thế! Vẫn là giọng nói sôi nổi như lời giảng bài ngày nào và mang âm hưởng của chất giọng quê hương Thái bình, thầy xúc động chia sẻ những ngày tháng không thể nào quên trên vùng đất nhiều tình người – Lai châu! Vẫn là thầy của chúng em gần ba mươi năm về trước, hiền lành, giản dị, mộc mạc, chân tình! Có vẻ như cuộc sống xô bồ của kinh tế thị trường và những thay đổi trong cuộc sống chẳng ảnh hưởng gì đến thầy. Thầy vẫn tiếp tục dạy học, không phải vì mưu sinh mà vì tình yêu với nghề giáo.

 

Ngày mai là 20.11, đồng môn Lai châu chúng em xin gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến với các thầy cô giáo! Chúc các thầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc với gia đình và với nghề cao quý của mình! 

Kính tặng các thầy cô những bông hoa rừng đẹp nhất của TâyBắc

 

Một thời không thể quên

Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn

Chín mươi ngày qua chứa chan tình thương

Ngày mai xa cách hai đứa hai nơi

Phút gần gũi nhau mất rồi….

 

Bài hát của một thời nghe buồn đến da diết! Càng buồn hơn khi chúng tôi sắp phải chia tay nhau sau bao năm tháng cùng ngồi chung một lớp. Ngày mai xa cách hai đứa hai nơi,.. Hai đứa ở đây là bạn bè cùng học, chứ không phải là đôi lứa yêu nhau. Vì lúc đó, hầu hết chúng tôi còn trẻ con lắm, rung động đầu đời chưa đến! ( Tất nhiên là cũng có một số bạn “lớn sớm” đã biết yêu và được yêu). Đó là mùa hè năm 1983, vào tháng 5. Chúng tôi đều ở tuổi 17, 18, cái tuổi đẹp nhất, với nhiều ước mơ, hoài bão và nhiều cảm xúc của tuổi mới lớn. Vào thời điểm đó, chúng tôi đang ôn thi để chuẩn bị cho hai kỳ thi quan trọng nhất trong đời: thi tốt nghiệp và thi đại học.

Bận rộn với đèn sách ôn thi nhưng vẫn không nguôi với tâm trạng âu lo và vẩn vơ buồn . Lo lắng với thi cử, băn khoăn với đoạn đời sắp tới không biết sẽ như thế nào đây? Đi học tiếp? đi làm? vẫn được ở gần gia đình hay phải tự lập phương xa? Buồn man mác khi sắp phải xa cái tuổi đẹp nhất và đầy vô tư, không chút lo lắng về chuyện mưu sinh. Buồn nhất là phải chia tay các bạn mình sau từng ấy năm cùng ăn, cùng học, cùng vui, cùng chí chóe trêu chọc nhau, cùng giận dỗi,… Chúng tôi hỏi nhau và tự hỏi mình : Không biết ngày sau có còn gặp lại? …

Và những dòng lưu bút đã lưu lại những cảm xúc, những chia sẻ thời ấy,….một thời không thể nào quên,…

Giã biệt bạn lòng ơi! Thôi nay xa cách rồi
Kỷ niệm mình xin nhớ mãi,

………..

Sau bao nhiêu năm, đọc lại những dòng lưu bút thuở học trò vẫn trào dâng cảm xúc! Những hình ảnh thân thương về ngôi trường cấp 3, về các thầy cô giáo, về các bạn học cùng lớp,… vẫn hiển hiện như mới hôm qua. Gần 30 năm trước, chúng tôi lâng lâng buồn và tự hỏi : " Ngày sau biết có còn gặp lại ?". Giờ đây, còn nhiều bạn của chúng tôi đang ở đâu, cuộc sống như thế nào, vẫn còn là dấu hỏi? Nhưng, thật may mắn là trái đất tròn, chúng tôi đã được hội ngộ với rất nhiều bạn sau bao nhiêu năm xa cách. Những kỷ niệm ngày xưa thuở học trò lại trở về với chúng tôi trong tình đồng môn nồng thắm. Mỗi lần gặp nhau là mỗi lần dâng trào cảm xúc, chia sẻ về quá khứ đầy kỷ niệm, chia sẻ về cuộc sống hiện tại với nhiều lo toan trách nhiệm, chia sẻ về tương lai về những vấn đề của những người đã làm cha, làm mẹ. Trên hết, chúng tôi chia sẻ về tình bạn thiêng liêng và sâu sắc sẽ chẳng bao giờ nhạt phai!

Mỗi khi đến hẹn lòng vui sướng cười

Cách bao thời gian chúng ta gặp nhau

Đồng môn xa cách luôn hướng tới nhau

Phút gần gũi nhau kéo dài

Tình bạn mãi mãi người ơi !…

TT