Viết về những người lái đò kính yêu của chúng tôi

Tháng 11 này, cũng như mọi năm, cả xã hội hướng về các thầy cô giáo, mà tâm điểm là ngày 20.11. Truyền thống tôn sư trọng đạo rất nhân văn đã hàng nghìn năm ăn sâu vào tâm trí người dân đất Việt. Với chúng tôi – đồng môn Lai châu, tình cảm với các thầy cô dạy dỗ chúng tôi thuở học trò nửa khôn nửa dại càng sâu sắc và không thể nào quên. Thầy trò chúng tôi, đến từ nhiều miền quê khác nhau,được gặp nhau tại Lai châu như là có duyên hội ngộ. Chúng tôi, cũng như mọi người dân Lai châu thở ấy, sống với nhau rất tình cảm, như là anh em, bè bạn, đối xử với nhau như trong một gia đình, dù quê gốc khác nhau, đến từ các miền quê khác nhau . Cuộc sống vất vả thời bao cấp nhưng dạt dào tình người! Người Lai châu chúng tôi sống thật tình cảm và đoàn kết, như câu thơ rất phổ biến ngày ấy:

               Thái Đen, Thái Trắng, Thái Bình – Ba Thái đồng tình xây dựng quên hương

  Tình thầy trò chúng tôi cũng rất sâu sắc và không thể nào quên. Thời ấy, cả thầy  và trò đều vất vả với cuộc sống thường nhật. Cả đất nước thời đó đều như thế ! Chúng tôi nghèo vật chất nhưng giàu tình người! Ngày ấy, lũ học trò chúng tôi tuổi 15,16 nửa người lớn, nửa trẻ con. Các thầy cô giáo đa số cũng còn rất trẻ, chỉ hơn chúng tôi chừng 7, 8 tuổi. Tốt nghiệp đại học sư phạm, chấp nhận xa thành phố phồn hoa và đương đầu với rất nhiều khó khăn nơi rừng núi xa xôi, các thầy cô lên Tây bắc để mang tri thức, nhiệt huyết và tình cảm dậy dỗ chúng tôi. Ở ngôi trường cấp 3 Thị xã Lai châu cũ, thầy trò chúng tôi đã gắn bó với bao nhiêu kỷ niệm trong suốt 3 năm học. Hình ảnh mái trường này sẽ đi theo chúng tôi suốt cuộc đời!

Thời gian ngắn chẳng tầy gang, 3 năm học thấm thoắt trôi qua với bao nhiêu kỷ niệm. Những kỷ niệm sâu sắc với quê hương Lai châu, với tình bạn học trò, với tình thầy trò và với mái trường thân yêu đã được các bạn tôi hồi tưởng và chia sẻ trong trang blog này ở các mục “Ngày ấy xôn xao”, “Điểm nhấn Lai châu”,…

Từ mái trường cấp 3 thân yêu đó, chúng tôi đã trưởng thành và tỏa đi mọi miền của đất nước. Cuộc sống mưu sinh của chúng tôi gian nan và vất vả cùng với sự khó khăn của đất nước thời kỳ ấy. Mỗi người chúng tôi đi một con đường riêng. Các bạn tôi, người thành đạt, may mắn, hạnh phúc có; người vất vả, kém may mắn và không hạnh phúc cũng có. Âu cũng là số phận! Nhưng trên hết, dù cuộc sống như thế nào, dù ở phương trời nào, chúng tôi đều giữ gìn bản sắc người Lai châu: tình cảm, giản dị và trung thực.

“ Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ”! Vì tình cảm đồng môn Lai châu sâu sắc, sau bao nhiêu năm xa cách, chúng tôi lại tìm được nhau. Tình bạn là thiêng liêng, cao cả! Sau hơn hai mươi năm, từ nhiều vùng khác nhau, chúng tôi lại về với nhau. Xúc động, bồi hồi ôn lại chuyên cũ, hỏi thăm gia cảnh của bạn, cùng tâm sự, chia sẻ chân tình. Hồn nhiên trêu chọc  mày , tao chi tớ, chúng tôi như trẻ lại hàng chục tuổi! Bao nhiêu khó khăn vất vả, bon chen đời thường như không hề tồn tại! Chúng tôi hòa mình trong tình cảm thân ái, trong men say tình bạn. Chúng tôi nâng ly chúc mừng ngày hội ngộ, chúc cho bạn luôn may mắn và thành đạt.Chúng tôi uống như thể chưa bao giờ uống được nhiều đến thế!

Chúng tôi cùng nhau hát say sưa những bài hát về Lai châu, Điện Biên, về Tây bắc xinh đẹp và tình người. Chúng tôi hát về thuở học trò và những bài hát về thầy cô giáo….

Chúng tôi cùng nhau vui chơi và chụp chung những bức ảnh để lưu giữ những khoảnh khắc tình bạn không thể quên! Chúng tôi muốn quay lại…ngày xưa!

Ngày xưa như thể vừa mới hôm qua. Vậy mà đã gần 30 năm trôi qua! Bây giờ chúng tôi đều ở lứa tuổi U50. Nhiều bạn tôi đã được lên chức ông bà! Chúng tôi vẫn dạy các con kính yêu các thầy cô giáo. Chúng tôi vẫn kể cho các con về sự tôn kính thầy cô giáo của thế hệ cha mẹ  chúng.

Uống nước nhớ nguồn! Đồng môn Lai châu chúng tôi luôn dành tình cảm kính yêu và trân trọng đến các thầy cô giáo. Các thầy cô sau một thời gian “chèo đò” đưa các lứa học sinh Lai châu qua sông, lại chia tay “bến đò Cấp 3 Thị xã Lai châu”, để chuyển sang các “bến đò” khác. Nhiều thầy cô đã chuyển về dưới xuôi, tiếp tục sự nghiệp “trồng người”cao cả ở quê hương của mình. Chúng tôi luôn quan tâm tìm hiểu và thông tin với nhau về các thầy cô của mình. Phần lớn thầy cô vẫn tiếp tục dạy học hoặc làm quản lý ở trường mới mình chuyển đến. Một số ít thầy cô đã chuyển từ nghiệp “chèo đò” sang ngành nghề khác.

Cũng là hữu duyên, chúng tôi may mắn tổ chức được một cuộc hội ngộ giữa các thầy cô và học trò đồng môn Lai châu cách đây mấy tháng. Chúng tôi vẫn nhận ra các thầy cô sau gần 30 năm xa cách. Dù nét mặt cũng có thay đổi theo tuổi tác và mái tóc ngả màu”bụi phấn” thời gian nhiều hơn!

Cuộc hội ngộ này thật nhiều cảm xúc! Chúng tôi kể lại với các thầy cô nhiều câu chuyện mà thầy và trò đã trải qua, nhắc tới nhiều người, nhớ tới nhiều sự kiện của thầy và trò, của trường cấp 3 xưa. Không phải trò nào thầy cũng nhớ, bởi ai cũng có thể nhớ “người lái đò” chứ người “lái đò” làm sao nhớ hết bao nhiêu người mình “chở sang sông” suốt bao nhiêu năm qua! Tuy vậy, đọng lại trong chúng tôi là sự xúc động và bất ngờ của các thầy cô về một lớp học trò tình cảm và trân trọng với các thầy cô của mình. Chúng tôi đã cùng thầy cô hàn huyên, tâm sự. Chúng tôi đã cùng hát với thầy cô những bài hát về Tây bắc, những bài hát về người thầy, cô giáo. Thầy trò chúng tôi như được quay lại thời tuổi trẻ gần 30 năm trước!

Tháng 11, cả xã hội tôn vinh những người thầy, cô giáo! Hội LCDM chúng tôi cũng dành tình cảm cho những người thầy, cô giáo của mình.

Chủ nhật tuần trước, chúng tôi đã tổ chức một chuyến đi Thái Bình để thăm thầy giáo chủ nhiệm của mình – người thầy mà chúng tôi dành nhiều tình cảm kính yêu nhất bởi sự giản dị, gần gũi và hết lòng vì học sinh. Về thăm thầy, chúng tôi mang một tâm trạng như là về nhà mình, thăm người anh của mình! Bao nhiêu năm rồi thầy vẫn thế! Vẫn là giọng nói sôi nổi như lời giảng bài ngày nào và mang âm hưởng của chất giọng quê hương Thái bình, thầy xúc động chia sẻ những ngày tháng không thể nào quên trên vùng đất nhiều tình người – Lai châu! Thầy vẫn là thầy của chúng em gần ba mươi năm về trước, hiền lành, giản dị, mộc mạc, chân tình! Có vẻ như cuộc sống xô bồ của kinh tế thị trường và những thay đổi trong cuộc sống chẳng ảnh hưởng gì đến thầy. Thầy vẫn tiếp tục dạy học, không phải vì mưu sinh mà chủ yếu vì tình yêu với nghề giáo và tấm lòng từ thiện. Phải chăng trái tim nhân hậu cùng những lời răn của Chúa Trời* đã ngấm sâu vào thầy để chúng em có một người thầy mà chúng em kính yêu đến thế! …….

Ngày mai là 20.11, đồng môn Lai châu chúng em xin gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến với các thầy cô giáo! Chúc các thầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc với gia đình và hạnh phúc với nghề cao quý của mình! 

TT

* thầy chủ nhiệm của chúng tôi theo đạo

TB: Các bạn ĐMLC ở Hà nội ơi! Kế hoạch tổ chức một buổi gặp gỡ thân mật với các thầy cô giáo ở Hà nội và các vùng lân cận vào cuối tháng này cần được thống nhất vào cuối tuần này nhé! Để đầu tuần sau, chúng mình bắt đầu gửi lời mời tới các thầy cô và thu xếp thời gian, địa điểm cho buổi hôm đó.